和陶拟古九首 其一

宋代 苏轼
有客叩我门,系马门前柳。庭空鸟雀散,门闭客立久。 主人枕书卧,梦我平生友。忽闻剥啄声,惊散一杯酒。 倒裳起谢客,梦觉两愧负。坐谈杂今古,不答颜愈厚。 问我何处来,我来无何有。
yǒu kòu mén   mén qián liǔ tíng kōng niǎo què sàn mén   jiǔ    
zhǔ rén zhěn shū   mèng píng shēng yǒu wén zhuó shēng jīng   sàn bēi jiǔ    
dǎo cháng xiè   mèng jué liǎng kuì zuò tán jīn   yán hòu    
wèn chǔ lái   lái yǒu