和陶拟古九首

宋代 苏轼
夜梦披发翁,骑驎下大荒。 独行无与游,闯然疑我堂。 高论何峥嵘,微言何渺茫。 我徐听其说,未离翰墨场。 平生气如虹,宜不葬北邙。 少年慕遗文,奇姿揖昂扬。 衰罢百无用,渐以圆斲方。 隐约就所安,老退还自伤。
mèng wēng   lín xià huāng
xíng yóu   chuǎng rán táng
gāo lùn zhēng róng   wēi yán miǎo máng
tīng shuō   wèi hàn chǎng
píng shēng hóng   zàng běi máng
shào nián wén   姿 áng yáng
shuāi bǎi yòng   jiàn yuán zhuó fāng
yǐn yuē jiù suǒ ān   lǎo tuì 退 huán shāng