和使君王子坚游邓氏天开图画韵

宋代 程公许
春风满城开笑颜,使君明当出游山。东州山川北佳丽,凌云耀日季孟间。 紫丝步障元不要,飞槛层栏一凭眺。岁丰民乐征调宽,挟四老仙共舒啸。 使君吟肩李杜齐,落笔便觉三山低。招来倦客同赓载,韵险令我窘见挤。 烟霞风月无疆界,不忧寒具油侵坏。寄谢摩诘休苦心,使君诗是有声画。
chūn fēng mǎn chéng kāi xiào yán   shǐ 使 jūn míng dāng chū yóu shān dōng zhōu shān chuān běi jiā líng   yún yào 耀 mèng jiān    
zhàng yuán yào   fēi kǎn céng lán píng tiào suì fēng mín yuè zhēng diào kuān xié   lǎo xiān gòng shū xiào    
shǐ 使 jūn yín jiān   luò biàn 便 jué sān shān zhāo lái juàn tóng gēng zǎi yùn   xiǎn lìng jiǒng jiàn    
yān xiá fēng yuè jiāng jiè   yōu hán yóu qīn huài xiè jié xiū xīn shǐ   jūn 使 shī shì yǒu shēng huà