和使君王子堅游鄧氏天開圖畫韻

宋代 程公許
春風滿城開笑顏,使君明當出遊山。東州山川北佳麗,凌雲耀日季孟間。 紫絲步障元不要,飛檻層欄一憑眺。歲豐民樂徵調寬,挾四老仙共舒嘯。 使君吟肩李杜齊,落筆便覺三山低。招來倦客同賡載,韻險令我窘見擠。 煙霞風月無疆界,不憂寒具油侵壞。寄謝摩詰休苦心,使君詩是有聲畫。
chūn fēng mǎn 滿 chéng kāi xiào yán   shǐ 使 jūn míng dāng chū yóu shān dōng zhōu shān chuān běi jiā líng   yún yào 耀 mèng jiān    
zhàng yuán yào   fēi kǎn céng lán píng tiào suì fēng mín yuè zhēng diào kuān 調 xié   lǎo xiān gòng shū xiào    
shǐ 使 jūn yín jiān   luò biàn 便 jué sān shān zhāo lái juàn tóng gēng zǎi yùn   xiǎn lìng jiǒng jiàn    
yān xiá fēng yuè jiāng jiè   yōu hán yóu qīn huài xiè jié xiū xīn shǐ   jūn 使 shī shì yǒu shēng huà