和世弼中秋月咏怀

宋代 黄庭坚
一年中秋最明月,也照贫家门户来。 清光适从人意满,壶觞政为诗社开。 秋空高明万物静,此时乃见天地性。 广文官舍非吏曹,况得数子发嘉兴。 千古风流有诗在,百忧坐忘知酒圣。 露华侵衣寒耿耿,绝胜永夏处深甑。 人生此欢良独难,夜如何其看斗柄。 王甥俊气横九州,樽前为予商声讴。 松烟洒落成珠玉,溪藤卷舒烂银钩。 北门楼卤地险壮,金堤浊河天上流。 离宫殿阁碍飞鸟,霸业池台连秃鶖。 当日西园湛清夜,冠盖追随皆贵游。 使臣词句高突兀,慷慨悲壮如曹刘。 我於人闲触事懒,身世江湖一白鸥。 空余诗酒兴不浅,尚能呻吟卧糟邱。 偶然青衫五斗米,夺去黄柑千户侯。 永怀丹枫树微脱,洞庭潇湘晚风休。 晴波上下挂明镜,棹歌放船空际浮。 不须乞灵向沈谢,清兴自与耳目谋。 江山於人端有助,君不见至今宋玉传悲秋。 期君异时明月夜,把酒岳阳黄鹤楼。
nián zhōng qiū zuì míng yuè   zhào pín jiā mén lái
qīng guāng shì cóng rén mǎn   shāng zhèng wèi shī shè kāi
qiū kōng gāo míng wàn jìng   shí nǎi jiàn tiān xìng
guǎng 广 wén guān shè fēi cáo   kuàng shù zi jiā xīng
qiān fēng liú yǒu shī zài   bǎi yōu zuò wàng zhī jiǔ shèng
huá qīn hán gěng gěng   jué shèng yǒng xià chù shēn zèng
rén shēng huān liáng nán   kàn dǒu bǐng
wáng shēng jùn héng jiǔ zhōu   zūn qián wèi shāng shēng ōu
sōng yān luò chéng zhū   téng juǎn shū làn yín gōu
běi mén lóu xiǎn zhuàng   jīn zhuó tiān shàng liú
gōng diàn 殿 ài fēi niǎo   chí tái lián qiū
dāng 西 yuán zhàn qīng   guān gài zhuī suí jiē guì yóu
shǐ 使 chén gāo   kāng kǎi bēi zhuàng cáo liú
rén xián chù shì lǎn   shēn shì jiāng bái ōu
kòng shī jiǔ xìng qiǎn   shàng néng shēn yín zāo qiū
ǒu rán qīng shān dǒu   duó huáng gān qiān hòu
yǒng huái 怀 dān fēng shù wēi tuō   dòng tíng xiāo xiāng wǎn fēng xiū
qíng shàng xià guà míng jìng   zhào fàng chuán kōng
líng xiàng shěn xiè   qīng xīng ěr móu
jiāng shān rén duān yǒu zhù   jūn jiàn zhì jīn sòng chuán bēi qiū
jūn shí míng yuè   jiǔ yuè yáng huáng lóu