和世弼中秋月詠懷

宋代 黃庭堅
一年中秋最明月,也照貧家門戶來。 清光適從人意滿,壺觴政為詩社開。 秋空高明萬物靜,此時乃見天地性。 廣文官舍非吏曹,況得數子發嘉興。 千古風流有詩在,百憂坐忘知酒聖。 露華侵衣寒耿耿,絕勝永夏處深甑。 人生此歡良獨難,夜如何其看斗柄。 王甥俊氣橫九州,樽前為予商聲謳。 松煙灑落成珠玉,溪藤卷舒爛銀鉤。 北門樓鹵地險壯,金堤濁河天上流。 離宮殿閣礙飛鳥,霸業池台連禿鶖。 當日西園湛清夜,冠蓋追隨皆貴游。 使臣詞句高突兀,慷慨悲壯如曹劉。 我於人閒觸事懶,身世江湖一白鷗。 空餘詩酒興不淺,尚能呻吟臥糟邱。 偶然青衫五斗米,奪去黃柑千戶侯。 永懷丹楓樹微脫,洞庭瀟湘晚風休。 晴波上下掛明鏡,棹歌放船空際浮。 不須乞靈向沈謝,清興自與耳目謀。 江山於人端有助,君不見至今宋玉傳悲秋。 期君異時明月夜,把酒岳陽黃鶴樓。
nián zhōng qiū zuì míng yuè   zhào pín jiā mén lái
qīng guāng shì cóng rén mǎn 滿   shāng zhèng wèi shī shè kāi
qiū kōng gāo míng wàn jìng   shí nǎi jiàn tiān xìng
guǎng wén guān shè fēi cáo   kuàng shù zi jiā xīng
qiān fēng liú yǒu shī zài   bǎi yōu zuò wàng zhī jiǔ shèng
huá qīn hán gěng gěng   jué shèng yǒng xià chù shēn zèng
rén shēng huān liáng nán   kàn dǒu bǐng
wáng shēng jùn héng jiǔ zhōu   zūn qián wèi shāng shēng ōu
sōng yān luò chéng zhū   téng juǎn shū làn yín gōu
běi mén lóu xiǎn zhuàng   jīn zhuó tiān shàng liú
gōng diàn 殿 ài fēi niǎo   chí tái lián 禿 qiū
dāng 西 yuán zhàn qīng   guān gài zhuī suí jiē guì yóu
shǐ 使 chén gāo   kāng kǎi bēi zhuàng cáo liú
rén xián chù shì lǎn   shēn shì jiāng bái ōu
kòng shī jiǔ xìng qiǎn   shàng néng shēn yín zāo qiū
ǒu rán qīng shān dǒu   duó huáng gān qiān hòu
yǒng huái dān fēng shù wēi tuō   dòng tíng xiāo xiāng wǎn fēng xiū
qíng shàng xià guà míng jìng   zhào fàng chuán kōng
líng xiàng shěn xiè   qīng xīng ěr móu
jiāng shān rén duān yǒu zhù   jūn jiàn zhì jīn sòng chuán bēi qiū
jūn shí míng yuè   jiǔ yuè yáng huáng lóu