和邵观复见赠

宋代 黄公度
诗才千丈清且嵬,笔力万牛挽不回。 平生用心有根柢,丱角指南得天才。 江西波澜浩如海,一派流落天南垓。 久谓升堂胔已哜,可是持鼓门过雷。 诗能穷人岂其理,人穷乃工於诗尔。 不妨俗眼自青白,第恐獠音无正始。 挽首谁能兄孔方,高谈直欲妻法喜。 眼高未伏下孔杨,渠肯碌碌数馀子。 我无寸长班俊髦,狐裘之傍羞緼袍。 所得虚名真画饼,劫来穷海试铅刀。 书生习气扫未尽,画诺闭门思和陶。 锥处囊中颖立见,君欲逃名何可逃。 君家故侯青门东,人物於今有祖风。 落拓一官姑吏隐,敏捷千首追诗翁。 何者蹄涔留尺鲤,未办斗水活蛟龙。 丈夫功业不嫌晚,政恐夫君甘养蒙。
shī cái qiān zhàng qīng qiě wéi   wàn niú wǎn huí  
píng shēng yòng xīn yǒu gēn   guàn jiǎo zhǐ nán tiān cái  
jiāng 西 lán hào hǎi   pài liú luò tiān nán gāi  
jiǔ wèi shēng táng   shì chí mén guò léi  
shī néng qióng rén   rén qióng nǎi gōng shī ěr  
fáng yǎn qīng bái   kǒng liáo yīn zhèng shǐ  
wǎn shǒu shuí néng xiōng kǒng fāng   gāo tán zhí  
yǎn gāo wèi xià kǒng yáng   kěn shù zi  
cùn cháng bān jùn máo   qiú zhī bàng xiū yùn páo  
suǒ de míng zhēn huà bǐng   jié lái qióng hǎi shì qiān dāo  
shū shēng sǎo wèi jǐn   huà nuò mén táo  
zhuī chǔ náng zhōng yǐng jiàn   jūn táo míng táo  
jūn jiā hòu qīng mén dōng   rén jīn yǒu fēng  
luò tuò guān yǐn   mǐn jié qiān shǒu zhuī shī wēng  
zhě cén liú chǐ   wèi bàn dòu shuǐ huó jiāo lóng  
zhàng gōng xián wǎn   zhèng kǒng jūn gān yǎng méng