和陕令张师柔石柱村诗

宋代 邵雍
君为陕县令,我实康公孙。 始祖有遗烈,托君访春存。 夫君有诗来,题云石柱村。 石柱之始立,於古无所根。 就勒分陕铭,惟唐人之言。 既历年所多,首尾无完文。 难以从考正,将焉求其源。 我患读书寡。知识无过人。 经书史传外,不能破群昏。 从长卿公羊,宜自陕而分。 从君陈毕命,宜成周而云。 二者兼取之,於义似或尊。 分政东西郊,可以陕洛论。 此说如近之,庶几缓纷纭。 甘棠之蔽芾,石柱之青新。 当时之盛事,予不得而亲。 二南之正化,二公之清芬。 千载之美谈,予可得而闻。 弃经而任传,儒者固不遵。 作诗以明之,驰此庸报君。
jūn wèi shǎn xiàn lìng   shí kāng gōng sūn  
shǐ yǒu liè   tuō jūn fǎng 访 chūn cún  
jūn yǒu shī lái   yún shí zhù cūn  
shí zhù zhī shǐ   suǒ gēn  
jiù lēi fēn shǎn míng   wéi táng rén zhī yán  
nián suǒ duō   shǒu wěi wán wén  
nán cóng kǎo zhèng   jiāng yān qiú yuán  
huàn shū guǎ zhī shí guò rén    
jīng shū shǐ zhuàn wài   néng qún hūn  
cóng cháng qīng gōng yáng   shǎn ér fēn  
cóng jūn chén mìng   chéng zhōu ér yún  
èr zhě jiān zhī   shì huò zūn  
fēn zhèng dōng 西 jiāo   shǎn luò lùn  
shuō jìn zhī   shù huǎn fēn yún  
gān táng zhī fèi   shí zhù zhī qīng xīn  
dāng shí zhī shèng shì   ér qīn  
èr nán zhī zhèng huà   èr gōng zhī qīng fēn  
qiān zǎi zhī měi tán   ér wén  
jīng ér rèn chuán   zhě zūn  
zuò shī míng zhī   chí yōng bào jūn