和尚书咏泉山瀑布十二韵

唐代 徐夤
名齐火浣溢山椒,谁把惊虹挂一条。天外倚来秋水刃, 海心飞上白龙绡。民田凿断云根引,僧圃穿通竹影浇。 喷石似烟轻漠漠,溅崖如雨冷潇潇。水中蚕绪缠苍壁, 日里虹精挂绛霄。寒漱绿阴仙桂老,碎流红艳野桃夭。 千寻练写长年在,六出花开夏日消。急恐划分青嶂骨, 久应绷裂翠微腰。濯缨便可讥渔父,洗耳还宜傲帝尧。 林际猿猱偏得饭,岸边乌鹊拟为桥。赤城未到诗先寄, 庐阜曾游梦已遥。数夜积霖声更远,郡楼欹枕听良宵。
míng huǒ huàn shān jiāo   shuí jīng hóng guà tiáo tiān wài lái qiū shuǐ rèn  
hǎi xīn fēi shàng bái lóng xiāo mín tián záo duàn yún gēn yǐn   sēng chuān 穿 tōng zhú yǐng jiāo
pēn shí shì yān qīng   jiàn lěng xiāo xiāo shuǐ zhōng cán chán cāng  
hóng jīng guà jiàng xiāo hán shù 绿 yīn xiān guì lǎo   suì liú hóng yàn táo yāo
qiān xún liàn xiě cháng nián zài   liù chū huā kāi xià xiāo kǒng huà fēn qīng zhàng  
jiǔ yīng bēng liè cuì wēi yāo zhuó yīng biàn 便   ěr hái ào yáo
lín yuán náo piān de fàn   àn biān què wèi qiáo chì chéng wèi dào shī xiān  
céng yóu mèng yáo shù lín shēng gèng yuǎn   jùn lóu zhěn tīng liáng xiāo