和尚書詠泉山瀑布十二韻

唐代 徐夤
名齊火浣溢山椒,誰把驚虹掛一條。天外倚來秋水刃, 海心飛上白龍綃。民田鑿斷雲根引,僧圃穿通竹影澆。 噴石似煙輕漠漠,濺崖如雨冷瀟瀟。水中蠶緒纏蒼壁, 日裡虹精掛絳霄。寒漱綠陰仙桂老,碎流紅艷野桃夭。 千尋練寫長年在,六出花開夏日消。急恐劃分青嶂骨, 久應繃裂翠微腰。濯纓便可譏漁父,洗耳還宜傲帝堯。 林際猿猱偏得飯,岸邊烏鵲擬為橋。赤城未到詩先寄, 廬阜曾游夢已遙。數夜積霖聲更遠,郡樓欹枕聽良宵。
míng huǒ huàn shān jiāo   shuí jīng hóng guà tiáo tiān wài lái qiū shuǐ rèn  
hǎi xīn fēi shàng bái lóng xiāo mín tián záo duàn yún gēn yǐn   sēng chuān 穿 tōng zhú yǐng jiāo
pēn shí shì yān qīng   jiàn lěng xiāo xiāo shuǐ zhōng cán chán cāng  
hóng jīng guà jiàng xiāo hán shù yīn xiān guì lǎo   suì liú hóng yàn táo yāo
qiān xún liàn xiě cháng nián zài   liù chū huā kāi xià xiāo kǒng huà fēn qīng zhàng  
jiǔ yīng bēng liè cuì wēi yāo zhuó yīng biàn 便   ěr hái ào yáo
lín yuán náo piān de fàn   àn biān què wèi qiáo chì chéng wèi dào shī xiān  
céng yóu mèng yáo shù lín shēng gèng yuǎn   jùn lóu zhěn tīng liáng xiāo