合三韵酬梦石二首 其二

宋代 释慧空
淡齑薄粥歠两钟,粗疏恶布著两重。大开摩醯顶门眼,莫作师子身中虫。 石头未必能真吼,临济只是栽松手。焚其禅版增其光,受其鈯斧彰其丑。 梦石击节东山歌,亘天烈焰横清波。小僧再拜问如何,三十山藤未是多。
dàn báo zhōu chuò liǎng zhōng   shū è zhù liǎng chóng kāi dǐng mén yǎn   zuò shī shēn zhōng chóng    
shí tou wèi néng zhēn hǒu   lín zhǐ shì zāi sōng shǒu fén chán bǎn zēng guāng shòu   zhāng chǒu    
mèng shí jié dōng shān   gèn tiān liè yàn héng qīng xiǎo sēng zài bài wèn sān   shí shān téng wèi shì duō