和人韵

宋代 辛弃疾
老来筋力上山迟,过眼风光自崛奇。 拟放狂歌花已笑,正羞短发雪偏垂。 谿山能破几緉屐,风雨连催十二时。 且锁君诗怕飞去,从人唤我虎头痴。
lǎo lái jīn shàng shān chí   guò yǎn fēng guāng jué
fàng kuáng huā xiào   zhèng xiū duǎn xuě piān chuí
谿 shān néng liǎng   fēng lián cuī shí èr shí
qiě suǒ jūn shī fēi   cóng rén huàn tóu chī