和人荔子

宋代 曹勋
冥冥细雨不沾梅,喜熟筠笼荔子来。 满眼骊山当日意,十年闽岭此时杯。 色香岂谓撩禅悦,甘旨隃知并老莱。 伏读佳章輙赓唱,敢将瓦砾拟琼瑰。
míng míng zhān méi   shú yún lóng lái
mǎn yǎn shān dāng   shí nián mǐn lǐng shí bēi
xiāng wèi liāo chán yuè   gān zhǐ shù zhī bìng lǎo lái
jiā zhāng zhé gēng chàng   gǎn jiāng qióng guī