和人荔子

宋代 曹勛
冥冥細雨不沾梅,喜熟筠籠荔子來。 滿眼驪山當日意,十年閩嶺此時杯。 色香豈謂撩禪悅,甘旨隃知並老萊。 伏讀佳章輙賡唱,敢將瓦礫擬瓊瑰。
míng míng zhān méi   shú yún lóng lái
mǎn 滿 yǎn shān dāng   shí nián mǐn lǐng shí bēi
xiāng wèi liāo chán yuè   gān zhǐ shù zhī bìng lǎo lái
jiā zhāng zhé gēng chàng   gǎn jiāng qióng guī