和饶正叔梅花

宋代 谢逸
疏影横斜月色新,肌肤清瘦不禁春。侵凌腊雪寒先觉,漏泄东风信最真。 光滉妆台人未起,香迷野径蝶难亲。飘零点破苍苔地,安得灵犀为辟尘。
shū yǐng héng xié yuè xīn   qīng shòu jīn chūn qīn líng xuě hán xiān jué lòu   xiè dōng fēng xìn zuì zhēn    
guāng huàng zhuāng tái rén wèi   xiāng jìng dié nán qīn piāo líng diǎn cāng tái ān   líng wèi chén