和饒正叔梅花

宋代 謝逸
疏影橫斜月色新,肌膚清瘦不禁春。侵凌臘雪寒先覺,漏泄東風信最真。 光滉妝檯人未起,香迷野徑蝶難親。飄零點破蒼苔地,安得靈犀為辟塵。
shū yǐng héng xié yuè xīn   qīng shòu jīn chūn qīn líng xuě hán xiān jué lòu   xiè dōng fēng xìn zuì zhēn    
guāng huàng zhuāng tái rén wèi   xiāng jìng dié nán qīn piāo líng diǎn cāng tái ān   líng wèi chén