和劝农诗

宋代 虞俦
节物常流转,人情作异同。 颇期千载后,宁忍一朝穷。 隔叶饶晴哢,游丝罥堕红。 老春何足恨,结习本来空。
jié cháng liú zhuǎn   rén qíng zuò tóng  
qiān zǎi hòu   níng rěn zhāo qióng  
ráo qíng lòng   yóu juàn duò hóng  
lǎo chūn hèn   jié běn lái kōng