和勸農詩

宋代 虞儔
節物常流轉,人情作異同。 頗期千載後,寧忍一朝窮。 隔葉饒晴哢,遊絲罥墮紅。 老春何足恨,結習本來空。
jié cháng liú zhuǎn   rén qíng zuò tóng  
qiān zǎi hòu   níng rěn zhāo qióng  
ráo qíng lòng   yóu juàn duò hóng  
lǎo chūn hèn   jié běn lái kōng