和葺芷笋诗

宋代 郑清之
我贫每笑齐之斶,晚食虽甘未忘肉。 梅肥尚余风折绿,溟涬餐英命骚仆。 藩篱剟彼羝角触,送似玉堂如楚束。 恶诗聊赋徐凝瀑,妙句飞来漱鸣玉。 曾无导吏随贾餗,坐遣跛奚委葵菽。 茁芽勤视缘坡竹,期饫伯仁空洞腹。 书肠膏腥士之辱,得鱼不敢饷羊续。 要知菜味胜山谷,步趋强颜发曲局。 盘有美茹无足,陋矣王刍笺卫奥。
pín měi xiào zhī chù   wǎn shí suī gān wèi wàng ròu  
méi féi shàng fēng zhé 绿   míng xìng cān yīng mìng sāo  
fān duō jiǎo chù   sòng táng chǔ shù  
è shī liáo níng   miào fēi lái shù míng  
céng dǎo suí jiǎ   zuò qiǎn wěi kuí shū  
zhuó qín shì yuán zhú   rén kōng dòng  
shū cháng gāo xīng shì zhī   gǎn xiǎng yáng  
yào zhī cài wèi shèng shān   qiǎng yán  
pán yǒu měi   lòu wáng chú jiān wèi ào