和葺芷筍詩

宋代 鄭清之
我貧每笑齊之斶,晚食雖甘未忘肉。 梅肥尚餘風折綠,溟涬餐英命騷仆。 藩籬剟彼羝角觸,送似玉堂如楚束。 惡詩聊賦徐凝瀑,妙句飛來漱鳴玉。 曾無導吏隨賈餗,坐遣跛奚委葵菽。 茁芽勤視緣坡竹,期飫伯仁空洞腹。 書腸膏腥士之辱,得魚不敢餉羊續。 要知菜味勝山谷,步趨強顏發曲局。 盤有美茹無足,陋矣王芻箋衛奧。
pín měi xiào zhī chù   wǎn shí suī gān wèi wàng ròu  
méi féi shàng fēng zhé   míng xìng cān yīng mìng sāo  
fān duō jiǎo chù   sòng táng chǔ shù  
è shī liáo níng   miào fēi lái shù míng  
céng dǎo suí jiǎ   zuò qiǎn wěi kuí shū  
zhuó qín shì yuán zhú   rén kōng dòng  
shū cháng gāo xīng shì zhī   gǎn xiǎng yáng  
yào zhī cài wèi shèng shān   qiǎng yán  
pán yǒu měi   lòu wáng chú jiān wèi ào