和丘员外题湛长史旧居

唐代 韦夏卿
道胜物能齐,累轻身易退。苟安一丘上,何必三山外。 云霞长若绮,松石常如黛。徒有昔王过,竟遗青史载。 诗因野寺咏,酒向山椒酹。异时逢尔知,兹辰驻余旆。
dào shèng néng   lèi qīng shēn tuì 退 gǒu ān qiū shàng   sān shān wài
yún xiá zhǎng ruò   sōng shí cháng dài yǒu wáng guò   jìng qīng shǐ zài
shī yīn yǒng   jiǔ xiàng shān jiāo lèi shí féng ěr zhī   chén zhù pèi