和清明后见燕

明代 李梦阳
坐栋穿帘尔亦惊,纷纷红紫遍春城。群冲海雾寒应阻,对语堂花暖却明。 去住溪山他日梦,主宾天地世人情。即论迟暮心难巳,切恐差池恨转生。
zuò dòng chuān 穿 lián ěr jīng   fēn fēn hóng biàn chūn chéng qún chōng hǎi hán yīng duì   táng huā nuǎn què míng    
zhù shān mèng   zhǔ bīn tiān shì rén qíng lùn chí xīn nán qiè   kǒng chā chí hèn zhuǎn shēng