和清老韵

宋代 王炎
蝉蜕尘埃外,翛然世累轻。 开堂聊演说,杖锡遂飞行。 画妙人难及,诗豪我亦惊。 笔端游戏尔,法忍贵无生。
chán tuì chén āi wài   xiāo rán shì lèi qīng  
kāi táng liáo yǎn shuō   zhàng suì fēi xíng  
huà miào rén nán   shī háo jīng  
duān yóu ěr   rěn guì shēng