和奇父壁间留题

宋代 胡寅
竹杖轻坚野服宽,岁寒庆得见苍官。 世情无限残霜叶,昨日青青今日丹。
zhú zhàng qīng jiān kuān   suì hán qìng jiàn cāng guān
shì qíng xiàn cán shuāng   zuó qīng qīng jīn dān