恨欢迟

宋代 张焘
淡薄情怀。浅缀胭脂。独占江梅。最好是、严凝苦寒天气,却是开时。 也不许、桃杏斗妍媸。也不许、雪霜相欺。又只恐、谁家一声羌笛,落尽南枝。
dàn qíng huái 怀 qiǎn zhuì yān zhī zhàn jiāng méi zuì hǎo shì yán níng hán tiān   què shì kāi shí
táo xìng dòu yán chī xuě shuāng xiāng yòu zhǐ kǒng shuí jiā shēng qiāng   luò jǐn nán zhī