横塘曲

元代 胡奎
妾家横塘口,门前种杨柳。春风吹舞腰,劝饮桃花酒。 垂杨千万缕,下蘸横塘水。何事织离愁,春风吹不起。 塘上谁家女,红裳白雪衣。采菱愁日晚,相待月明时。 妾家住横塘,郎过须下马。手把珊瑚鞭,挂在垂杨下。
qiè jiā héng táng kǒu   mén qián zhǒng yáng liǔ chūn fēng chuī yāo   quàn yǐn táo huā jiǔ
chuí yáng qiān wàn   xià zhàn héng táng shuǐ shì zhī chóu   chūn fēng chuī
táng shàng shuí jiā   hóng cháng bái xuě cǎi líng chóu wǎn   xiāng dài yuè míng shí
qiè jiā zhù héng táng   láng guò xià shǒu shān biān   guà zài chuí yáng xià