衡山

宋代 黄庭坚
万丈融峰插紫霄,路当穷处架仙桥。 上观碧落星辰近,下视红尘世界遥。 螺簇山低青点点,线拖远水白迢迢。 当门老桧枝难长,绝顶寒松叶不雕,才到秋初霜已降,每逢春尽雪方消。 猥岩老衲针常把,度夏禅僧扇懒摇。 雷向池中兴雨泽,鸟於窗外奏萧韶。 游人未必长居此,暂借禅房宿两宵。
wàn zhàng róng fēng chā xiāo   dāng qióng chǔ jià xiān qiáo  
shàng guān luò xīng chén jìn   xià shì hóng chén shì jiè yáo  
luó shān qīng diǎn diǎn   xiàn 线 tuō yuǎn shuǐ bái tiáo tiáo  
dāng mén lǎo guì zhī nán zhǎng   jué dǐng hán sōng diāo   cái dào qiū chū shuāng xiáng   měi féng chūn jìn xuě fāng xiāo  
wěi yán lǎo zhēn cháng   xià chán sēng shàn lǎn yáo  
léi xiàng chí zhōng xīng   niǎo chuāng wài zòu xiāo sháo  
yóu rén wèi zhǎng   zàn jiè chán fáng 宿 liǎng xiāo