亨道至能对棋月下文振闻后堂歌声逃席而起

宋代 方岳
高梧动凉吹,月色如新磨。 吾侪冰雪胸,如此良夜何。 二客信不凡,一局欲灿柯。 中庭人语寂,玉佩鸣相摩。 胜士何洒落,俗子谁讥诃。 安得玉跳脱。酌我金叵罗。 昭华不露面,独茧抽长歌。 径令郑子真,飞梦巫山阿。
gāo dòng liáng chuī   yuè xīn  
chái bīng xuě xiōng   liáng  
èr xìn fán   càn  
zhōng tíng rén   pèi míng xiāng  
shèng shì luò   shuí  
ān tiào tuō zhuó jīn luó    
zhāo huá lòu miàn   jiǎn chōu cháng  
jìng lìng zhèng zhēn   fēi mèng shān ē