横翠亭

宋代 周密
晴空漠漠迷苍烟,凭阑一望心茫然。旧游已落飞鸟外,新诗应在归云边。 亭高千里纳山色,人静万物争春妍。天涯倦客早归去,空山日暮多啼鹃。
qíng kōng cāng yān   píng lán wàng xīn máng rán jiù yóu luò fēi niǎo wài   xīn shī yīng zài guī yún biān
tíng gāo qiān shān   rén jìng wàn zhēng chūn yán tiān juàn zǎo guī   kōng shān duō juān