横吹曲辞·折杨柳

唐代 沈佺期
玉窗朝日映,罗帐春风吹。拭泪攀杨柳,长条宛地垂。 白花飞历乱,黄鸟思参差。妾自肝肠断,旁人那得知。
chuāng cháo yìng   luó zhàng chūn fēng chuī shì lèi pān yáng liǔ   cháng tiáo wǎn chuí
bái huā fēi luàn   huáng niǎo cēn qiè gān cháng duàn   páng rén de zhī