横吹曲辞·前出塞九首

唐代 杜甫
戚戚去故里,悠悠赴交河。公家有程期,亡命婴祸罗。 君已富土境,开边一何多。弃绝父母恩,吞声行负戈。 出门日已远,不受徒旅欺。骨肉恩岂断,男儿死无时。 走马脱辔头,手中挑青丝。捷下万仞冈,俯身试搴旗。 磨刀呜咽水,水赤刃伤手。欲轻肠断声,心绪乱已久。 丈夫誓许国,愤惋复何有。功名图麒麟,战骨当速朽。 送徒既有长,远戍亦有身。生死向前去,不劳吏怒嗔。 路逢相识人,附书与六亲。哀哉两决绝,不复同苦辛。 迢迢万余里,领我赴三军。军中异苦乐,主将宁尽闻。 隔河见胡骑,倏忽数百群。我始为奴仆,几时树功勋。 挽弓当挽强,用箭当用长。射人先射马,擒贼先擒王。 杀人亦有限,列国自有疆。苟能制侵陵,岂在多杀伤。 驱马天雨雪,军行入高山。径危抱寒石,指落曾冰间。 已去汉月远,何时筑城还。浮云暮南征,可望不可攀。 单于寇我垒,百里风尘昏。雄剑四五动,彼军为我奔。 虏其名王归,系颈授辕门。潜身备行列,一胜何足论。 从军十年余,能无分寸功。众人贵苟得,欲语羞雷同。 中原有斗争,况在狄与戎。丈夫四方志,安可辞固穷。
  yōu yōu jiāo gōng jiā yǒu chéng   wáng mìng yīng huò luó
jūn jìng   kāi biān duō jué ēn   tūn shēng xíng
chū mén yuǎn   shòu ròu ēn duàn   nán ér shí
zǒu tuō pèi tóu   shǒu zhōng tiāo qīng jié xià wàn rèn gāng   shēn shì qiān
dāo shuǐ   shuǐ chì rèn shāng shǒu qīng cháng duàn shēng   xīn luàn jiǔ
zhàng shì guó   fèn wǎn yǒu gōng míng lín   zhàn dāng xiǔ
sòng yǒu zhǎng   yuǎn shù yǒu shēn shēng xiàng qián   láo chēn
féng xiāng shí rén   shū liù qīn āi zāi liǎng jué jué   tóng xīn
tiáo tiáo wàn   lǐng sān jūn jūn zhōng   zhǔ jiàng níng jǐn wén
jiàn   shū shù bǎi qún shǐ wèi   shí shù gōng xūn
wǎn gōng dāng wǎn qiáng   yòng jiàn dāng yòng cháng shè rén xiān shè   qín zéi xiān qín wáng
shā rén yǒu xiàn   liè guó yǒu jiāng gǒu néng zhì qīn líng   zài duō shā shāng
tiān xuě   jūn xíng gāo shān jìng wēi bào hán shí   zhǐ luò céng bīng jiān
hàn yuè yuǎn   shí zhù chéng hái yún nán zhēng   wàng pān
chán kòu lěi   bǎi fēng chén hūn xióng jiàn dòng   jūn wèi bēn
míng wáng guī   jǐng shòu yuán mén qián shēn bèi háng liè   shèng lùn
cóng jūn shí nián   néng fēn cùn gōng zhòng rén guì gǒu de   xiū léi tóng
zhōng yuán yǒu dòu zhēng   kuàng zài róng zhàng fāng zhì   ān qióng