橫吹曲辭·前出塞九首

唐代 杜甫
戚戚去故里,悠悠赴交河。公家有程期,亡命嬰禍羅。 君已富土境,開邊一何多。棄絕父母恩,吞聲行負戈。 出門日已遠,不受徒旅欺。骨肉恩豈斷,男兒死無時。 走馬脫轡頭,手中挑青絲。捷下萬仞岡,俯身試搴旗。 磨刀嗚咽水,水赤刃傷手。欲輕腸斷聲,心緒亂已久。 丈夫誓許國,憤惋復何有。功名圖麒麟,戰骨當速朽。 送徒既有長,遠戍亦有身。生死向前去,不勞吏怒嗔。 路逢相識人,附書與六親。哀哉兩決絕,不復同苦辛。 迢迢萬餘里,領我赴三軍。軍中異苦樂,主將寧盡聞。 隔河見胡騎,倏忽數百群。我始為奴僕,幾時樹功勳。 挽弓當挽強,用箭當用長。射人先射馬,擒賊先擒王。 殺人亦有限,列國自有疆。苟能制侵陵,豈在多殺傷。 驅馬天雨雪,軍行入高山。徑危抱寒石,指落曾冰間。 已去漢月遠,何時築城還。浮雲暮南征,可望不可攀。 單于寇我壘,百里風塵昏。雄劍四五動,彼軍為我奔。 虜其名王歸,系頸授轅門。潛身備行列,一勝何足論。 從軍十年余,能無分寸功。眾人貴苟得,欲語羞雷同。 中原有鬥爭,況在狄與戎。丈夫四方誌,安可辭固窮。
  yōu yōu jiāo gōng jiā yǒu chéng   wáng mìng yīng huò luó
jūn jìng   kāi biān duō jué ēn   tūn shēng xíng
chū mén yuǎn   shòu ròu ēn duàn   nán ér shí
zǒu tuō pèi tóu   shǒu zhōng tiāo qīng jié xià wàn rèn gāng   shēn shì qiān
dāo shuǐ   shuǐ chì rèn shāng shǒu qīng cháng duàn shēng   xīn luàn jiǔ
zhàng shì guó   fèn wǎn yǒu gōng míng lín   zhàn dāng xiǔ
sòng yǒu zhǎng   yuǎn shù yǒu shēn shēng xiàng qián   láo chēn
féng xiāng shí rén   shū liù qīn āi zāi liǎng jué jué   tóng xīn
tiáo tiáo wàn   lǐng sān jūn jūn zhōng   zhǔ jiàng níng jǐn wén
jiàn   shū shù bǎi qún shǐ wèi   shí shù gōng xūn
wǎn gōng dāng wǎn qiáng   yòng jiàn dāng yòng cháng shè rén xiān shè   qín zéi xiān qín wáng
shā rén yǒu xiàn   liè guó yǒu jiāng gǒu néng zhì qīn líng   zài duō shā shāng
tiān xuě   jūn xíng gāo shān jìng wēi bào hán shí   zhǐ luò céng bīng jiān
hàn yuè yuǎn   shí zhù chéng hái yún nán zhēng   wàng pān
chán kòu lěi   bǎi fēng chén hūn xióng jiàn dòng   jūn wèi bēn
míng wáng guī   jǐng shòu yuán mén qián shēn bèi háng liè   shèng lùn
cóng jūn shí nián   néng fēn cùn gōng zhòng rén guì gǒu de   xiū léi tóng
zhōng yuán yǒu dòu zhēng   kuàng zài róng zhàng fāng zhì   ān qióng