和南质张学士敏之见赠七首 其六

元代 耶律楚材
风萧萧,雨萧萧,萧萧风雨悲凉宵。篱菊残英渍黄玉,林风脱叶飘红绡。 幽人辗转凌晨起,邂逅门前逢短李。殷衰闻道有三仁,欲说九畴君不死。 穹庐相结为从容,悬河雄辨能谈空。风神萧散野鹤立,照人玉树临秋风。 落笔新诗一挥绰,不似武人誇矍铄。银钩笔力掩二王,照夜连城肯轻博。 他年相约秋山边,秋江一派连秋天。闲听菱女歌采莲,轻舟一醉眠秋烟。
fēng xiāo xiāo   xiāo xiāo   xiāo xiāo fēng bēi liáng xiāo cán yīng huáng lín   fēng tuō piāo hóng xiāo    
yōu rén zhǎn zhuǎn líng chén   xiè hòu mén qián féng duǎn yīn shuāi wén dào yǒu sān rén   shuō jiǔ chóu jūn    
qióng xiāng jié wéi cóng róng   xuán xióng biàn néng tán kōng fēng shén xiāo sàn zhào   rén shù lín qiū fēng    
luò xīn shī huī chuò   shì rén kuā jué shuò yín gōu yǎn èr wáng zhào   lián chéng kěn qīng    
nián xiāng yuē qiū shān biān   qiū jiāng pài lián qiū tiān xián tīng líng cǎi lián qīng   zhōu zuì mián qiū yān