和南质张学士敏之见赠七首 其五

元代 耶律楚材
云飘飘,水萧萧,一灯香火过闲宵。神清半夜不成梦,书帷风细扬微绡。 运应昌期王者起,自愧文章输杜李。窃同居易了无生,谁羡葛洪学不死。 一榻蒲团膝足容,翛然丈室塞虚空。翻腾密藏明佛日,淘汰机缘振祖风。 丹凤冲霄何绰绰,失晓呆郎徒矍铄。人间取舍本千差,世路穷通如六博。 幽人啸咏水云边,劫外光风自一天。闲来石上栽红莲,水无波浪火无烟。
yún piāo piāo   shuǐ xiāo xiāo   dēng xiāng huǒ guò xián xiāo shén qīng bàn chéng mèng shū   wéi fēng yáng wēi xiāo    
yùn yīng chāng wáng zhě   kuì wén zhāng shū qiè tóng liǎo shēng shuí   xiàn hóng xué    
tuán róng   xiāo rán zhàng shì sāi kōng fān téng cáng míng táo   tài yuán zhèn fēng    
dān fèng chōng xiāo chuò chuò   shī xiǎo dāi láng jué shuò rén jiān shě běn qiān chà shì   qióng tōng liù    
yōu rén xiào yǒng shuǐ yún biān   jié wài guāng fēng tiān xián lái shí shàng zāi hóng lián shuǐ   làng huǒ yān