和南质张学士敏之见赠七首 其三

元代 耶律楚材
雨萧萧,风萧萧,对床谈道彻清宵。欲画太虚无面目,慎无落笔污冰绡。 人间平地风波起,反笑于陵啖螬李。富贵荣华都几时,迷者孰能死前死。 须弥芥子云相容,神通妙用不空空。劫火洞然渠不坏,纸鸢能禦毗蓝风。 龙象腾骧何绰绰,回视驽骀空矍铄。悟时一语透尘沙,安用才学恃宏博。 维摩方丈傍无边,个中无碍散花天。回途稳稳步双莲,得玄鸟道横晴烟。
xiāo xiāo   fēng xiāo xiāo   duì chuáng tán dào chè qīng xiāo huà tài miàn shèn   luò bīng xiāo    
rén jiān píng fēng   fǎn xiào líng dàn cáo guì róng huá dōu shí   zhě shú néng qián    
jiè yún xiāng róng   shén tōng miào yòng kōng kōng jié huǒ dòng rán huài zhǐ   yuān néng lán fēng    
lóng xiàng téng xiāng chuò chuò   huí shì dài kōng jué shuò shí tòu chén shā ān   yòng cái xué shì hóng    
wéi fāng zhang bàng biān   zhōng ài sàn huā tiān huí wěn wěn shuāng lián   xuán niǎo dào héng qíng yān