和南质张学士敏之见赠七首 其一

元代 耶律楚材
桃源刘,凤楼萧,镌冰斲玉哦通宵。珠玑错落照兰室,龙蛇偃蹇蟠霜绡。 和我新诗使予起,却得琼瑰酬木李。边城十载绝知音,琴断七弦鹤亦死。 而今得识君恣容,胸中郁结涣然空。诗坛君可据上位,笔力我甘居下风。 笔阵文场宽且绰,驰骋看君能矍铄。学海波澜千顷陂,厌饫经书烂该博。 几时把手潇湘边,生涯自有壶中天。鸣榔一笑舟浮莲,沧波万里凝苍烟。
táo yuán liú   fèng lóu xiāo   juān bīng zhuó ó tōng xiāo zhū cuò luò zhào lán shì lóng   shé yǎn jiǎn pán shuāng xiāo    
xīn shī shǐ 使   què qióng guī chóu biān chéng shí zài jué zhī yīn qín   duàn xián    
ér jīn shí jūn róng   xiōng zhōng jié huàn rán kōng shī tán jūn shàng wèi   gān xià fēng    
zhèn wén chǎng kuān qiě chuò   chí chěng kàn jūn néng jué shuò xué hǎi lán qiān qǐng bēi yàn   jīng shū làn gāi    
shí shǒu xiāo xiāng biān   shēng yǒu zhōng tiān míng láng xiào zhōu lián cāng   wàn níng cāng yān