和马抑之大小干山歌韵

明代 沈周
大干山,小干山,宛如两玉浮湖间。却疑子产不受弃于水,古人高谊今者行何难。 山亦有何欲,谁与名之干。有干于世则有欲,涧愧林惭当厚颜。 君不见寝丘之后有妒谷,避恶之人居亦弃。又不见广州之间有贪泉,好廉之人饮所忌。 我为别立名,寄示双嶙峋。大名大玉小小玉,洗尔惭愧开精神。 老夫十年枵腹水没稻,朝惟咽日莫飧霞与云。平生饿死事极小,俛眉承睫何为人。
gàn shān   xiǎo gàn shān   wǎn liǎng jiān què chǎn shòu shuǐ   rén gāo jīn zhě xíng nán    
shān yǒu   shuí míng zhī gàn yǒu gàn shì yǒu jiàn   kuì lín cán dāng hòu yán    
jūn jiàn qǐn qiū zhī hòu yǒu   è zhī rén yòu jiàn guǎng zhōu 广 zhī jiān yǒu tān quán hǎo   lián zhī rén yǐn suǒ    
wéi bié míng   shì shuāng lín xún míng xiǎo xiǎo   ěr cán kuì kāi jīng shén    
lǎo shí nián xiāo shuǐ méi dào   cháo wéi yān sūn xiá yún píng shēng è 饿 shì xiǎo miǎn   méi chéng jié wéi rén