和马秀才

宋代 徐积
君看淮上翁虽老,胸中意气从来好。白日吟到夜,夜后吟到晓。 门前是双柳,树上无栖鸟。西边是人家,人家儿夜啼。 四更五更后,往往催鸣鸡。东边是空庭,空庭清风多。 吟声上河汉,河汉生银波。移声入明月,桂树无停柯。 蟾蜍不得睡,狡兔将奈何。清风却下来,直入淮之水。 不知淮东西,波浪如何止。清风清风不复住,复住射阳湖上路。 宁知烈士怨曹袁,义鬼哀哀冤来诉。此声未可□臧洪,不须更往吴江去。 吴江心中有冤血,冤声吼兮冤气结。奈何乎湘江亦有独醒夫,醒时何故沈其躯。 当时鱼腹今在无,此声莫过洞庭湖。
jūn kàn huái shàng wēng suī lǎo   xiōng zhōng cóng lái hǎo bái yín dào   hòu yín dào xiǎo    
mén qián shì shuāng liǔ   shù shàng niǎo biān 西 shì rén jiā rén   jiā ér    
gēng gēng hòu   wǎng wǎng cuī míng dōng bian shì kōng tíng kōng   tíng qīng fēng duō    
yín shēng shàng hàn   hàn shēng yín shēng míng yuè guì   shù tíng    
chán chú shuì   jiǎo jiāng nài qīng fēng què xià lai zhí   huái zhī shuǐ    
zhī huái dōng 西   làng zhǐ qīng fēng qīng fēng zhù   zhù shè yáng shàng    
níng zhī liè shì yuàn cáo yuán   guǐ āi āi yuān lái shēng wèi zāng   hóng   gèng wǎng jiāng    
jiāng xīn zhōng yǒu yuān xuè   yuān shēng hǒu yuān jié nài xiāng jiāng yǒu xǐng xǐng   shí shěn    
dāng shí jīn zài   shēng guò dòng tíng