和马公弼夜雨

宋代 杨万里
一雨未辞泥至腰,新寒疠气喜全消。 都人得此正希阔,远客幡然成寂寥。 声在疏檐与黄叶,梦听禁漏近丹霄。 愁心却被诗勾引,始觉君家我里遥。
wèi zhì yāo   xīn hán quán xiāo  
dōu rén zhèng kuò   yuǎn fān rán chéng liáo  
shēng zài shū yán huáng   mèng tīng jìn lòu jìn dān xiāo  
chóu xīn què bèi shī gōu yǐn   shǐ jué jūn jiā yáo