和吕秘校观梅 其二

宋代 徐积
寒梅虽淡薄,乃是物之珍。天与离群性,花前独步春。 江皋多冒雪,山路不逢人。根本蟠虽久,花趺长自新。 妖姿虽共处,正色愿相邻。纵使红为饰,何如素是真。 北人殊未识,南国见何频。须假东风力,春香到紫宸。
hán méi suī dàn   nǎi shì zhī zhēn tiān qún xìng huā   qián chūn    
jiāng gāo duō mào xuě   shān féng rén gēn běn pán suī jiǔ huā   zhǎng xīn    
yāo 姿 suī gòng chǔ   zhèng yuàn xiāng lín zòng shǐ hóng 使 wèi shì   shì zhēn    
běi rén shū wèi shí   nán guó jiàn pín jiǎ dōng fēng chūn   xiāng dào chén