和鲁如晦喜雨

宋代 王之道
我本山中人,当暑玩泉石。 高吟清风朝,长啸明月夕。 前年徙江城。舴艋劣容席。 是时暑雨过,黄流没青荻。 城中无置锥,僦舍至三易。 迩来成小筑,风月得相觅。 执热想飞瀑,白练挂苍壁。 顿从釜甑中,令我获苏息。 尤怜昨夜雨,洒濯有余力。
běn shān zhōng rén   dāng shǔ wán quán shí
gāo yín qīng fēng cháo   cháng xiào míng yuè
qián nián jiāng chéng měng liè róng
shì shí shǔ guò   huáng liú méi qīng
chéng zhōng zhì zhuī   jiù shè zhì sān
ěr lái chéng xiǎo zhù   fēng yuè xiāng
zhí xiǎng fēi   bái liàn guà cāng
dùn cóng zèng zhōng   lìng huò
yóu lián zuó   zhuó yǒu