和李中丞慈恩寺清上人院牡丹花歌

唐代 权德舆
澹荡韶光三月中,牡丹偏自占春风。时过宝地寻香径, 已见新花出故丛。曲水亭西杏园北,浓芳深院红霞色。 擢秀全胜珠树林,结根幸在青莲域。艳蕊鲜房次第开, 含烟洗露照苍苔。庞眉倚杖禅僧起,轻翅萦枝舞蝶来。 独坐南台时共美,闲行古刹情何已。花间一曲奏阳春, 应为芬芳比君子。
dàn dàng sháo guāng sān yuè zhōng   dan piān zhàn chūn fēng shí guò bǎo xún xiāng jìng  
jiàn xīn huā chū cóng shuǐ tíng 西 xìng yuán běi   nóng fāng shēn yuàn hóng xiá
zhuó xiù quán shèng zhū shù lín   jié gēn xìng zài qīng lián yàn ruǐ xiān fáng kāi  
hán yān zhào cāng tái páng méi zhàng chán sēng   qīng chì yíng zhī dié lái
zuò nán tái shí gòng měi   xián xíng chà qíng huā jiān zòu yáng chūn  
yīng wèi fēn fāng jūn zi