和刘原甫复雨寄永叔

宋代 梅尧臣
阶下青苔欲染衣,晴光才漏又霏微。 冲风燕子衍泥去,隔树鹁鸪嗔妇归。 乍冷乍阴将禁火,自开自掩不关扉。 浑身酸削懒能出。莫怪与公遇往稀。
jiē xià qīng tái rǎn   qíng guāng cái lòu yòu fēi wēi  
chōng fēng yàn zi yǎn   shù chēn guī  
zhà lěng zhà yīn jiāng jìn huǒ   kāi yǎn guān fēi  
hún shēn suān xuē lǎn néng chū guài gōng wǎng