和六甥石室纳凉二首

明代 康海
老境百虑息,所好在山林。况此洞室閟,尘氛安可侵。 开帘见芳碧,迤逦闻鸟禽。因之感宿好,笑歌梁甫吟。 丈夫志四海,何人识此心。所以夷与惠,旷世怀高襟。 日夕凉风发,逸兴拂西岑。沽酒共斟酌,惭无丝竹音。 扫石卧烟雾,听子广陵琴。
lǎo jìng bǎi   suǒ hǎo zài shān lín kuàng dòng shì chén   fēn ān qīn    
kāi lián jiàn fāng   wén niǎo qín yīn zhī gǎn hǎo 宿 xiào   liáng yín    
zhàng zhì hǎi   rén shí xīn suǒ huì kuàng   shì huái gāo 怀 jīn    
liáng fēng   xìng 西 cén jiǔ gòng zhēn zhuó cán   zhú yīn    
sǎo shí yān   tīng guǎng 广 líng qín