和刘梦得岁夜怀友

唐代 卢真
文翰走天下,琴尊卧洛阳。贞元朝士尽,新岁一悲凉。 名早缘才大,官迟为寿长。时来知病已,莫叹步趋妨。
wén hàn zǒu tiān xià   qín zūn luò yáng zhēn yuán cháo shì jǐn xīn   suì bēi liáng    
míng zǎo yuán cái   guān chí wéi shòu 寿 zhǎng shí lái zhī bìng   tàn fáng