和刘濬见贽韵

宋代 陆文圭
踽踽凉凉莫我知,读书渐懒任嘲师。 荷锄亦欲耕绵上,把钓因思人汉陂。 姑镶著鞭先士稚,何须举扇障元规。 巴人白云难同调,今古应无两子期。
liáng liáng zhī   shū jiàn lǎn rèn cháo shī  
chú gēng mián shàng   diào yīn rén hàn bēi  
xiāng zhù biān xiān shì zhì   shàn zhàng yuán guī  
rén bái yún nán tóng diào   jīn yīng liǎng