和劉濬見贄韻

宋代 陸文圭
踽踽涼涼莫我知,讀書漸懶任嘲師。 荷鋤亦欲耕綿上,把釣因思人漢陂。 姑鑲著鞭先士稚,何須舉扇障元規。 巴人白雲難同調,今古應無兩子期。
liáng liáng zhī   shū jiàn lǎn rèn cháo shī  
chú gēng mián 綿 shàng   diào yīn rén hàn bēi  
xiāng zhù biān xiān shì zhì   shàn zhàng yuán guī  
rén bái yún nán tóng diào 調   jīn yīng liǎng