河林有酌

明代 汤显祖
风亭移石竹,为客正开襟。 宿鸟过残雨,吟虫傍积阴。 故心人不浅,秋色夜方深。 便合丘中去,相招鸣一琴。
fēng tíng shí zhú   wèi zhèng kāi jīn  
宿 niǎo guò cán   yín chóng bàng yīn  
xīn rén qiǎn   qiū fāng shēn  
biàn 便 qiū zhōng   xiāng zhāo míng qín