和李公择题相国寺坏壁山水歌

宋代 刘攽
苍山本自千万丈,怪尔断落盈尺中。枯松挂崖正矫矫,白云出谷方溶溶。 忆昨高秋十日雨,百川涌溢腾蛟龙。丹青坏劫不可驻,金碧拂地俱成空。 人间流落万馀一,掇拾补缀几无从。当时画手合众妙,得此诚是第一工。 松阴行人何草草,秃帻小盖马色骢。长涂未竟不得息,啸歌正尔来悲风。 巨灵擘华疏黄河,夸娥移山开汉东。海波芥子互出没,大雄游戏神与通。 我今与君未尝觉,指视壁画将无同。新诗飘飘脱俗格,得閒会复来从容。
cāng shān běn qiān wàn zhàng   guài ěr duàn luò yíng chǐ zhōng sōng guà zhèng jiǎo jiǎo bái   yún chū fāng róng róng    
zuó gāo qiū shí   bǎi chuān yǒng téng jiāo lóng dān qīng huài jié zhù jīn   chéng kōng    
rén jiān liú luò wàn   duō shí zhuì cóng dāng shí huà shǒu zhòng miào   chéng shì gōng    
sōng yīn xíng rén cǎo cǎo   xiǎo gài cōng cháng wèi jìng xiào   zhèng ěr lái bēi fēng    
líng bāi huá shū huáng   kuā é shān kāi hàn dōng hǎi jiè chū   xióng yóu shén tōng    
jīn jūn wèi cháng jué   zhǐ shì huà jiāng tóng xīn shī piāo piāo tuō   xián huì lái cóng róng