和李公擇題相國寺壞壁山水歌

宋代 劉攽
蒼山本自千萬丈,怪爾斷落盈尺中。枯松掛崖正矯矯,白雲出谷方溶溶。 憶昨高秋十日雨,百川涌溢騰蛟龍。丹青壞劫不可駐,金碧拂地俱成空。 人間流落萬餘一,掇拾補綴幾無從。當時畫手合眾妙,得此誠是第一工。 松陰行人何草草,禿幘小蓋馬色驄。長塗未竟不得息,嘯歌正爾來悲風。 巨靈擘華疏黃河,夸娥移山開漢東。海波芥子互出沒,大雄遊戲神與通。 我今與君未嘗覺,指視壁畫將無同。新詩飄飄脫俗格,得閒會復來從容。
cāng shān běn qiān wàn zhàng   guài ěr duàn luò yíng chǐ zhōng sōng guà zhèng jiǎo jiǎo bái   yún chū fāng róng róng    
zuó gāo qiū shí   bǎi chuān yǒng téng jiāo lóng dān qīng huài jié zhù jīn   chéng kōng    
rén jiān liú luò wàn   duō shí zhuì cóng dāng shí huà shǒu zhòng miào   chéng shì gōng    
sōng yīn xíng rén cǎo cǎo   禿 xiǎo gài cōng cháng wèi jìng xiào   zhèng ěr lái bēi fēng    
líng bāi huá shū huáng   kuā é shān kāi hàn dōng hǎi jiè chū   xióng yóu shén tōng    
jīn jūn wèi cháng jué   zhǐ shì huà jiāng tóng xīn shī piāo piāo tuō   xián huì lái cóng róng